Tả con đường từ nhà đến trường – Văn mẫu tuyển chọn hay!

Trong phần kí ức của chúng ta, luôn có những kỉ niệm đẹp và thân thuộc không bao giờ quên. Nào là tiếng hát ru của mẹ, trường học thân yêu hay con đường quen thuộc mình hay đi. Để làm tốt đề văn “tả con đường từ nhà đến trường”. Chúng tôi xin giới thiệu bài văn mẫu tả chi tiết đặc sắc dưới đây. Phụ huynh và học sinh cùng tham khảo nhé.

Tả con đường từ nhà đến trường – Thân quen và chan chứa biết bao kỉ niệm

Hai tiếng “quê hương” nghe thân thương làm sao. Tuổi thơ ai cũng có những kỉ niệm đẹp để nhớ, để gắn bó và lưu giữ. Như cánh đồng lúa thẳng cánh có bay, con sông quê chiều chiều tắm mát, lũy tre làng xanh tươi… Nhưng đối với tôi hình ảnh con đường từ nhà đến trường là sự gắn bó thân quen nhất. Chan chứa những kỉ niệm hàng ngày khi cắp sách đến trường.

Mỗi buổi sáng, tôi đều rảo bước trên con đường từ nhà đến trường dài khoảng 1km. Bố đi làm thường chở tôi đi học cùng nhưng hôm nay tôi lại thích đi bộ hơn. Như vậy mới có thể ngắm nhìn thật kĩ và rõ nét con đường thân yêu này. Nó không hiện lên sự huy hoàng, lộng lẫy chỉ là đơn sơ mộc mạc của con đường quê.

Tham khảo thêm bài viết: Tả cảnh buổi sáng trên quê hương em

Con đường xã thẳng tắp không có những nét uốn lượn mềm mại, quanh co. Đường không rộng chắc chỉ khoảng vài mét ngang và được rải bằng đá dăm. Bên trên gồ ghề chỗ lồi chỗ lõm. Hai bên đường những cây xoan xanh tốt, những chùm hoa xoan trắng xóa rơi lả chả theo làn gió. Ánh bình minh le lói qua các tán lá làm con đường thêm phần lung linh.

Có thể bạn quan tâm:  Tả lại khu vườn buổi sáng đẹp trời từ bài văn “Lao xao” của Duy Khán

Những ngôi nhà nằm san sát nhau, thi nhau mọc lên những căn mới như mô hình lắp ráp. Xen lẫn biết bao cửa hiệu, hàng tạp hóa đủ mọi thể loại khác nhau. Tiếng soạn hàng, khách mua hàng làm con đường thêm rộn rã. Dòng người nào xe đạp, xe máy, những cô cậu học sinh ba lô trên vai tung tăng đến lớp. Cái không khí rộn rã của một ngày mới tràn đầy năng lượng làm tôi thấy vui vẻ, hào hứng vô cùng.

Trưa về, người đi lại thưa thớt hẳn, con đường như chìm vào giấc ngủ. Tiếng lá cây xào xạc, cành lá rung rinh theo tiếng gió khẽ đưa. Như quạt mát cho con đường khỏi cái nắng chói chang của ông mặt trời. Đến chiều, con đường như bừng tỉnh, náo nhiệt rộn ràng vô cùng. Tiếng gọi cười í ới, tiếng còi xe cộ in ỏi vang vọng cả con đường. Trên cây những chú chim hót líu lo như bản nhạc giao hưởng nhẹ nhàng và sâu lắng. Các bác nông dân đi làm về, tay cuốc, tay xẻng nhìn rất mạnh mẽ. Từng đoàn học sịnh nối nhau đi sát bên mép đường, khăn quàng đỏ nổi bật trên vành cổ trắng.

Con đường trở thành người bạn đồng hành gần gũi, chia sẻ với tôi niềm vui nỗi buồn hàng ngày. Mỗi khi đặt chân trên con đường này cảm xúc trong tôi lại bồi hồi xúc động. Dù mai này đi xa tôi sẽ mãi nhớ về nó, người bạn nâng bước tôi đến trường hàng ngày.

Có thể bạn quan tâm:  Kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy cô giáo buồn

Hy vọng với bài tả con đường từ nhà đến trường đầy cảm xúc và rất chân thực như trên. Các em sẽ góp nhặt và tham khảo được lối hành văn mạch lạc, từ ngữ trau chuốt khi viết. Chúc các em có những bài văn về tả cảnh quê hương được hay và điểm cao nhé.

Để lại Lời nhắn